Năm 1930 là kỳ World Cup đầu tiên mở ra một ngày hội sôi động toàn cầu cứ 4 năm lại diễn ra một lần (gián đoạn năm 1942, 1946 do chiến tranh thế giới lần thứ 2). Ngày hội này là ngày hội của các tín đồ Túc cầu giáo và là một trong những lý do chính đáng để các ông chồng có thể ra khỏi nhà vào lúc nửa đêm và các bà vợ dù có khó chịu đến mấy cũng đành phải “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà chặc lưỡi:  thôi thì 4 năm mới có một lần.

Năm 1974 là kỳ World Cup đầu tiên của đời tôi, thằng nhóc 3 tuổi biết gì bóng với bánh. Năm 1978 tuy vẫn nhóc nhưng nhà tôi có cái TV đen trắng và tôi xem loáng thoáng vài trận. Thế mà hình ảnh danh thủ Argentina, Mario Kempes với mái tóc dài tung bay trên sân cứ ghi vào trong ký ức tôi cho đến tận bây giờ.

Hè năm 1982 tôi được bố mẹ gửi xuống Hải Phòng cho anh chị là giáo viên kèm cặp. Một hôm vớ được tờ báo Thể thao, đập vào mắt là một tiêu đề rất kêu: “Oleg Blokhin, cơn lốc đường biên của đội Liên Xô”. Chính bài viết này đã hấp dẫn tôi trước khi tôi hiểu về bóng đá. Thằng bé những ngày sau đó có thêm niềm vui hàng tuần, hàng tháng đón chờ ông anh rể đam mê túc cầu mang về những Tuần báo, Nguyệt báo Thể thao. Phải nói là các thông tin về bóng đá luôn rất hấp dẫn dưới ngòi bút tài tình của các phóng viên. Nên bấy giờ thứ hấp dẫn tôi có lẽ là các bài bình luận chứ chưa hẳn đã là bóng đá.

Năm 1986, World Cup được tổ chức tại Mexico và đâu như còn gọi là Mondial 13 hay 14 gì đó. Ngày ấy nhà tôi đã có TV mầu. Nhớ trận chung kết, Bình luận viên giọng hồ hởi và xúc động: “Hôm nay, trên sân vận động Azteca tưng bừng cờ hoa và mầu sắc, hơn 100.000 cổ động viên trên khắp thế giới đổ về đây để dự ngày hội của hành tinh…”. Ôi, nghe mà thấy trong lòng náo nức. Trận đó được truyền hình trực tiếp vào buổi tối, khán giả có bốn bố con gồm Bố, anh rể Thành, anh rể Hải và tôi. Tôi thích đội Đức nhưng cuối cùng Argentina đã thắng với tỷ số 3-2, trận đấu thật kịch tính. Hình như Buruchaga hay là Valdano ghi bàn quyết định từ đường truyền của Maradona.

Một trận đáng nhớ khác là trận bán kết (?) giữa Brazil và Pháp mà tôi xem trên nhà chị gái ở phố Mai Hắc Đế với thằng Tuấn bạn thân. Hôm đó chúng tôi cùng mẹ xuống trông nhà giúp chị và một năm sau mẹ đã ra đi khi tôi còn chưa kịp hiểu mình đã mất gì.

Năm 1990 hẳn nhiều người còn chưa quên bài ca bất hủ Mùa hè nước Ý : “Ô xe rô xá rá ố na ken xồ. A kem mi a lé ré, gô lè ré chố…”, lũ choai chúng tôi vẫn thường gào lên phấn khích trước giờ bóng lăn.

Năm 1994 World Cup tổ chức tại Mỹ trong khi cái tụi đó (tụi Mỹ) lại chẳng biết đếch gì về bóng đá. Những tên cướp biển xứ Sờ Căng Đa Ni Vê gì đó là đội Thụy Điển đã không phụ tình yêu của tôi khi hạ gục cả Chiến xa Đức. Yêu sao những Bờ rô linh, Đa linh, An đéc xơn.

Năm 1998, những chú gà trống Goloa cất cao tiếng gáy khi nước Pháp lần đầu tiên được nâng cao chiếc cúp vô địch và cùng năm này vợ chồng tôi được đón nhận cậu con trai đầu lòng. Năm sau, chúng tôi được thêm cô con gái rượu và năm kế tiếp, người mẹ già của tôi ra đi vào một buổi đêm mùa hạ sau khi nhìn khắp các con với ánh mắt da diết.

Năm 2002 là lần đầu tiên World Cup tổ chức tại châu Á với sự xuất thần của Hàn Quốc (đội đứng thứ 4 sau Thổ Nhĩ Kỳ, Đức và Brazil). Một năm sau bố từ biệt chúng tôi để về cùng 2 mẹ trong một buổi trưa hè mà lần đầu tiên tôi không còn ngại ngùng để ôm hôn bố với một cảm xúc mất mát khó tả. Năm 2006, trận chung kết giữa Pháp và Ý cũng là trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp cầu thủ của người hùng sân cỏ Zinedine Zidane nhưng nó lại là một kỷ niệm đáng quên khi anh bức xúc húc đầu vào Materazi và phải nhận thẻ đỏ rời sân. 

Còn hôm nay, khi Argentina vừa tưng bừng rót 4 bàn thắng vào lưới của Hàn Quốc thì đây đã là những thời khắc của lượt trận thứ hai World Cup 2010. Những ngày hè nóng nực một cách kỳ lạ và từ một thằng nhóc của ngày nào nay tôi đã là gã trung niên 40 tuổi. Một đời người – Bao nhiêu World Cup?  

Nếu biết thời gian là quý, xin đừng lãng phí. Ta sống trọn vẹn từng giây phút.

Facebook Comments ()