Thượng Hải, Hàng Châu, Tô Châu, Bắc Kinh

Trên phím Dương cầm, cảm xúc nảy mầm, tình yêu trỗi dậy.

Mưu sự tại Nhân, thành sự tại THIÊN
Đoàn chúng tôi 23 người: chị em tôi 12 người, còn lại là bạn bè của chị Khanh và đồng nghiệp của anh rể Hải (chồng chị Khanh, còn gọi là Hải Khanh). Theo quy định thì từ 15 người là công ty du lịch có thể tổ chức thành một đoàn riêng, do vậy chúng tôi là một đoàn riêng, nghĩa là không có thêm một ai khác.
Chị em, dâu, rể nhà tôi 10 người; Vợ chồng Long - Hà là con chú ruột tôi; 2 cô gái trẻ nhất đoàn Lê và Viên là đồng nghiệp của anh Hải Khanh; Bạn chị Khanh ngoài 2 vợ chồng chị Yến, anh Nghĩa và anh Tuấn còn có chị Thông là người cùng cơ quan cũ; Chị Thông rủ thêm 5 người (gia đình và bạn bè), gọi đùa là nhóm lục nữ.
Trong khi chị em chúng tôi hầu hết đều thích du lịch thì vì nhiều lý do vợ chồng chị Mai lại hiếm khi tham gia cùng. Lần này quán triệt rằng đời vô thường lắm nên chị đã quyết tâm thu xếp việc gia đình, tư trang hành lý, rồi đóng cọc cho công ty du lịch, ngay cả Nhân dân tệ cũng đã mua rồi. 
Những tưởng thế là đủ, đến ngày sẽ khởi hành thôi, nhưng mà không. Lịch đi cuối tuần thì đầu tuần anh Hải chồng chị - gọi là Hải Mai để phân biệt với Hải Khanh - dính sốt xuất huyết. Chị ở lại chăm anh, đương nhiên rồi. May mà công ty du lịch là chỗ tử tế, sau khi biết tình hình thì không phạt theo hợp đồng mà chỉ tính những khoản tiền mà họ đã bỏ ra để làm Visa và mua vé tầu cao tốc, mỗi người mất 100usd. Chị Mai tôi buồn lắm, nói là phát khóc lên được ý, rõ khổ.
Để thấy, con muỗi bé tí cũng có thể hạ gục con người và dù có tiền, có quyết tâm cũng vẫn chưa đủ. Ai đã biết một cách sâu sắc rằng Thành sự tại Thiên, người đó sẽ thay lòng kiêu ngạo, tự đắc bằng lòng khiêm tốn và biết ơn!

Ngày 1 (19/10)

Sáng
ĐI TẦU BAY - NHẬP CẢNH
Vậy đoàn còn lại 21 người, 6.30 sáng xe đón một nhóm tại Nhà hát lớn, 6.45 đón nhóm còn lại tại cửa ĐSQ Úc trên phố Đào Tấn. Cường (HDV) cầm lá cờ xanh, phát cho chúng tôi mỗi người một chiếc mũ xanh và một thẻ hành lý có tên từng người. Tới sân bay một số người tranh thủ ăn sáng. Phần tôi mỗi khi đi đâu tôi thường dậy sớm, ăn uống, vệ sinh đàng hoàng. Nếu có thể tôi sẽ không để mình phải vội vàng.
10h10 phút chuyến bay cất cánh, chính xác tới từng phút.

Máy bay Airbus 350 theo tôi nhớ, 3 dãy ghế mỗi dãy nhiều hàng, mỗi hàng 3 chỗ ngồi, rộng rãi thoải mái. Thời tiết tốt, kết hợp với máy bay xịn nên chuyến bay rất êm ái. Đáp xuống Sân bay Phố Đông, Thượng Hải, đồng hồ trên điện thoại tự cập nhật giờ địa phương, bây giờ là 14h15. Nhiều người nhẩm tính chuyến bay kéo dài 4 tiếng. Nhưng không phải, chỉ có 3 tiếng thôi, vì giờ Trung Quốc sớm hơn giờ Việt Nam 1 tiếng. 

Chiều - Tối
BẾN THƯỢNG HẢI - MIẾU THÀNH HOÀNG - BẾN THƯỢNG HẢI
Mất gần 2 tiếng để làm thủ tục nhập cảnh, nhận hành lý. Chúng tôi xếp hàng chờ làm thủ tục cạnh một đoàn Việt Nam khác, Cúc (vợ tôi) không thiện cảm với cậu HDV của đoàn đó lắm vì trông cậu ý có vẻ bụi bặm, sau này thêm cả anh Hải Khanh nữa nhưng vì lý do khác. Trước mắt thì nhờ có cậu ý mà chúng tôi biết ra cột 22 để nhận hành lý, nếu không sẽ mất thì giờ phết đấy.

Đón chúng tôi ngoài cửa Sân bay là HDV người Trung Quốc có tên tiếng Việt là Phương. Phương ăn mặc bình dị, trang điểm nhẹ nhàng nhưng có nụ cười rất tươi. Xe đưa chúng tôi về điểm du lịch đầu tiên: Bến Thượng Hải.

Tôi không nhớ quãng đường từ Sân bay Phố Đông về Bến Thượng Hải là bao nhiêu km nhưng thời gian đi mất khoảng 1 tiếng. Con đường cứ thế thẳng tắp mà đi, hết phố Đông thì tới phố Tây. Phương kể: phố Đông xưa là nơi ở của những người nghèo, dân thượng lưu thì ở phố Tây, nên có câu nói đại ý rằng "thà có một cái giường ở phố Tây còn hơn một cái nhà ở phố Đông". Ngày nay thì khác, biệt thự và các công trình hiện đại tập trung phần lớn ở phố Đông, phố Tây không được phép xây biệt thự.
Bến Thượng Hải nằm trên sông Hoàng Phố, chúng tôi tới thì bóng chiều đã tà, thời tiết mát mẻ và khô ráo, nhiệt độ khoảng 22 độ C. Điểm tham quan ngày hôm nay theo chương trình là Bến Thượng Hải và Miếu Thành Hoàng.

Từ Bến Thượng Hải đi bộ sang Miếu Thành Hoàng rất gần. Miếu chỉ còn lại cái tên, thực tế đây là một phố đi bộ rất rộng lớn, bao quanh là nhiều cổng vào, chúng tôi vào cổng số 2, giống như Ô Quan Chưởng. Trời đã tối, bên trong là những cửa hàng sầm uất, lung linh rực rỡ các loại đèn. 
Vợ chồng tôi ghé vào một quán bánh bao canh cua mà Phương giới thiệu rằng đó là một món đặc sắc. 30 tệ (cỡ 100.000đ tiền Việt) một cái, nói là bé thì hơi quá mà gọi là to thì thực sự là quá. Nó được ngâm trong nước cua, ta dùng một cái ống hút để hút nước cua sau đó xơi bánh bao. Nói thật là không thể sánh với Việt Nam được bất luận đứng trên phương diện bánh bao hay nước cua.

Cao tuổi nhất trong đoàn là chị Phương, 72 tuổi. Con lớn chị chỉ kém tôi 3 tuổi. Tôi là út trong một gia đình đông anh chị em nên chuyện đó không lạ. Ra khỏi Miếu Thành Hoàng về điểm tập kết thì thiếu chị Phương và chị Anh. Cường phải đi tìm, các chị bị lạc sau khi vào toalet, để thấy chỗ đó rộng lớn thế nào.
Theo chương trình, ngày hôm nay lẽ ra cuộc chơi tạm dừng tại đây. Nhưng khi nãy ở bến Thượng Hải, Phương hỏi đoàn có muốn đi du thuyền ngắm sông Hoàng Phố buổi tối không, 150 tệ/ người? Ơ kìa, câu hỏi hay đấy, tỷ lệ phiếu thuận là 100%. 
Nếu bến Thượng Hải buổi chiều là sự kết hợp giữa nét tĩnh là các tòa nhà hiện đại bao quanh sông và nét động là các du thuyền đi lại dưới lòng sông thì buổi tối tất cả những thứ đó được người ta tô điểm thêm bằng các loại đèn khiến cho nó trở nên vô cùng lung linh, rực rỡ.

Chúng tôi xếp hàng vào một du thuyền 3 tầng, khá sang trọng và sau đó cố len lên tầng 3. Hành lang đông tới mức kiếm một chỗ đứng cũng khó, nói gì ngắm. Ở giữa là một phòng giống như nhà hàng nhưng vắng vẻ bởi muốn vào đó thì một chỗ ngồi là 30 tệ.
Chúng tôi xuống hành lang tầng 2, không hẳn vì tiếc 30 tệ mà ở ngoài hành lang không khí thoáng đãng, phù hợp với việc ngắm phong cảnh hơn. Tầng 2 không đông, mỗi người tùy thích ngắm cảnh, chụp hình, quay phim...
Tầu đi một vòng sông Hoàng Phố khoảng 1h đồng hồ. Quanh sông là những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, rực rỡ nhưng không chói lóa. Anh Hải Khanh phát hiện rằng không hề có một biển quảng cáo nào trên những tòa nhà đó. Trên sông những du thuyền xuôi ngược, mỗi chiếc một vẻ và tất cả những thứ đó soi bóng xuống dòng sông tạo nên một bức tranh vô cùng hào nhoáng và sặc sỡ.

Ngày đầu cuộc chơi, chúng tôi về đến Khách sạn đã là 22.30, rã rời. Đêm hình như có tiếng ồn, nhưng mơ hồ.

Ngày 2 (20/10)
Sáng
CHÙA PHẬT NGỌC 
Phương kể, vào đời nhà Thanh có một vị cao tăng sang Myama để thỉnh tượng Phật bằng ngọc quý, dự kiến mang về Phổ Đà Sơn. Song bị kẹt ở Thượng Hải vì thời tiết không thuận lợi. Người dân địa phương xem như duyên lành bèn xin giữ lại tượng và được cao tăng chấp thuận. 

NAM KINH LỘ
Tối qua, trên đường đi, ngồi trên ô tô chúng tôi nhìn thấy một ngã tư đầy ắp người đi bộ. Đông như diễn viên quần chúng trong phim dã sử tại mỗi trận đánh lớn. Đó là nơi mà bây giờ chúng tôi đang có mặt, Nam Kinh Lộ, điểm tham quan cuối cùng của chúng tôi tại Thượng Hải.
Nam Kinh Lộ là một phố đi bộ rộng lớn, 2 bên là những cửa hàng và trung tâm thương mại. Bây giờ là 9.15 và nhiều cửa hàng còn chưa mở cửa. Mặc dù vậy, không khí vẫn rất nhộn nhịp. Tại đây vợ tôi mua một túi hạt dẻ rất ngon, vỏ mềm, lấy ngón tay ấn nhẹ là có thể bóc được. 

Chiều
HÀNG CHÂU
Hàng Châu, thủ phủ của tỉnh Chiết Giang, cách Thượng Hải 180km. Thời Xuân Thu là kinh đô nước Việt (của Việt Vương Câu Tiễn chứ không phải Việt Nam ta). 
Điểm tham quan Tây Hồ
Nhắc đến Hàng Châu, không thể không nói đến Tây Hồ. Chúng tôi tới đây lúc 14.30, đi bộ xuyên qua những con đường mà bạn có thể gọi là những dãy phố hay là những cánh rừng đều được. Vì chúng sở hữu cả những thuộc tính của phố, như đèn xanh, đèn đỏ, nhà cửa; và những thuộc tính của rừng như cây cối rậm rì hai bên và chim chóc líu lo.
Tây Hồ không chỉ từa tựa giống Hồ Tây của Hà Nội về tên gọi mà còn cả về diện tích và sự lãng mạn. Thật khó để so sánh cái nào đẹp hơn cái nào. Nhưng ở đây ta có cảm xúc mới mẻ, cũng cần nói thêm rằng sự xúc tiến du lịch và chăm sóc danh thắng ở Trung Quốc rất tốt.
Đoàn tôi và một đoàn Việt Nam khác được ghép vào nhau trên một chiếc thuyền gỗ chạy điện sức chứa khoảng 50 người. Phương kể nhiều chuyện về Tây Hồ, nhưng bị phân tán bởi phong cảnh và việc chụp ảnh nên tôi chỉ nhớ được ba ý:
1. Có một cây cầu rất ngắn nhưng lại mang tên Cầu Dài. Tương truyền Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài chia tay nhau ở đây, họ quyến luyến mãi không nỡ rời xa nên "Dài" là định lượng về mặt thời gian chứ không phải khoảng cách.
2. Tháp Lôi Phong từng là nơi giam giữ Bạch Xà, trong truyền thuyết Thanh Xà - Bạch Xà. 
3. Nơi đây có mộ thật của anh hùng đả hổ nổi tiếng Thủy Hử, Hành giả Võ Tòng
Mộ Võ Tòng

Điểm tham quan Miếu Nhạc Phi
Miếu Nhạc Phi chỉ cách Tây Hồ có một hầm đi bộ. Nguyên soái Nhạc Phi, một bậc sỹ phu dũng liệt trung thần thời Tống mà nhân dân Trung Quốc xem là anh hùng dân tộc. Ông bị Tần Cối mưu hèn hãm hại. Trong miếu có mộ thật của ông, mộ gió của con ông là Nhạc Vân. Còn nữa, căm hận Tần Cối là kẻ tiểu nhân, gian thần nên người ta đã đúc tượng Cối và vợ là Vương Thị bắt quỳ, còng tay ngược phía sau ở Nhạc miếu để người đời nghìn năm phỉ nhổ.

Điểm tham quan Mai Gia Ô
Năm ngoái cũng nơi này phiên dịch lại nói là Mai Gia Thôn, có lẽ chỉ khác nhau về cách phát âm. Từ Miếu Nhạc Phi tới đây mất 40 phút di chuyển bằng ô tô... (Xem tiếp)

Facebook Comments ()