Thượng Hải, Hàng Châu, Tô Châu, Bắc Kinh

Trên phím Dương cầm, cảm xúc nảy mầm, tình yêu trỗi dậy.

Điểm tham quan Mai Gia Ô
Năm ngoái cũng nơi này phiên dịch lại nói là Mai Gia Thôn, có lẽ chỉ khác nhau về cách phát âm. Từ Miếu Nhạc Phi tới đây mất 40 phút di chuyển bằng ô tô.
Long tỉnh là Quốc trà của Trung Quốc và là sản phẩm gia truyền của làng nghề Mai Gia Ô. Hầu hết người làng mang họ Mai. Trà được sao bằng tay và nghề chỉ truyền cho con trai. Người làng rất giầu có, họ đã tự bỏ tiền làm con đường hầm xuyên núi để tiện cho việc giao thông. Long tỉnh không bán đại trà, chỉ có thể mua trực tiếp tại đây. 
Long tỉnh có 3 loại: Trà Cô nương được các cô gái trẻ hái khi còn non; Già hơn một chút, các chị dâu lên hái, gọi là Trà Chị dâu; Còn lại là Trà Bà già. 
Chúng tôi được đưa tới một nơi, có lẽ là điểm giới thiệu sản phẩm của làng. Từ ngoài nhìn vào, bên phải là những đồi trà thoai thoải và xanh mướt, bên trái là sân rộng với một cây cổ thụ không rõ loại gì, dọc hành lang là những dãy phòng và đoàn được mời vào một phòng trong số đó. Cô nhân viên mặc Gile sẫm mầu mang ra 2 cái giống như cái sàng, một đựng Trà Cô nương, một đựng Trà Chị dâu. 
Chúng tôi được hướng dẫn không chỉ uống mà phải ăn cả lá trà, ngoài giá trị ẩm thực trà còn rất tốt cho sức khỏe bởi khả năng cung cấp dồi dào Vitamin và khả năng thải độc...
Cá nhân tôi thấy Trà ngon, đặc biệt khi ăn lá trà rất thơm, bùi và ngọt hậu. Dĩ nhiên cái gì cũng có giá của nó, 250 tệ một hộp 125g, mua 2 hộp to được tặng 1 hộp nhỏ. Vợ chồng tôi nằm trong số những người mua. Từ hôm nay cho đến lúc về, trước khi đi ngủ Cúc pha trà vào chai Lavi nước nguội và để qua đêm, hôm sau tôi dùng lai rai cả ngày. Không biết tác dụng thật của trà hay do hiệu ứng tâm lý mà tôi thấy sức khỏe rất sung mãn và không hề bị mất ngủ.

Nói một chút về ăn uống, dưới đây là tổng kết của tôi sau tất cả các bữa ăn trong chuyến đi này:
- Công thức chung: 9 món - 1 canh - Giang Nam 1 bia, 1 ngọt - Bắc Kinh 2 bia, 1 ngọt.
- Không quá nhiều dầu mỡ.
- Đã có thêm những món luộc. 
- Trung Quốc không ăn cay nên ít nơi có ớt tươi.
Trích câu nói của HDV: "bữa ăn ngon nhất chỉ có ở nhà mình, ta đi đâu thì ăn cho biết món ăn địa phương nhưng phải ăn sạch (ăn hết sạch) cho có sức khỏe nghe mọi người". Hết trích.
Hầu hết chúng tôi đều nhất trí là món ăn ăn được, để hiểu rõ hơn ta có thể dùng thêm một câu tiếng Anh bồi là Nót Bét. Bữa cơm luôn đầy đủ chất dinh dưỡng với cá, thịt, rau, trứng...
Về bố cục, đoàn chúng tôi có 21 người nên ngồi thành 2 bàn, trong đó bàn 10 người là gia đình tôi. Trước đó anh Tuấn ngồi cùng gia đình tôi nhưng sau bị bên kia tranh mất, anh Tuấn là Nhiếp ảnh gia của đoàn. 
Tối nay, cạnh chúng tôi là hai bàn đồng hương toàn anh em trẻ. Bên này người Việt Nam sang du lịch khá đông, gặp nhau nhiều nên chúng tôi cũng không chú ý lắm. Bất đồ, một người trong số họ mang rượu sang giao lưu với chúng tôi, bên tôi anh Hải, anh Tuấn sang đáp lễ. Trước khi chia tay, họ còn tặng chai Ba kích để anh em có sức mừng chị em nhân 20/10 :-). Không khí rất vui vẻ và phấn khích.

Tối
Điểm tham quan Tống Thành (ngoài chương trình)
"Hãy cho tôi một ngày, tôi sẽ trả lại bạn 1.000 năm", đó là Slogan nổi tiếng về Show diễn Tống Thành Thiên Cổ Tình của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Giá xem show là 385 tệ và không có trong chương trình. Nghĩa là ai muốn xem thì mời móc hầu bao. Long, Hà không tham gia, nói đùa rằng "tiêu thế để mà hết tiền à" :-).
Tống Thành nguyên là một phim trường rộng lớn. Phía trong cây cối, cầu cống, nhà cửa, quán xá rực rỡ. Cảnh vật và phục trang thảy đều theo đúng thời kỳ nhà Tống.
Show diễn kéo dài hơn 1 tiếng đồng hồ, tái hiện lịch sử hình thành và quá trình phát triển, với nhiều giai thoại nổi tiếng của Trung Hoa đời Tống như vị tướng tài Nhạc Phi, chuyện tình Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài, truyền thuyết Thanh Xà - Bạch Xà… 
Tôi đã nghe thật nhiều lời ngợi ca về Show diễn từ gia đình, bạn bè, thông tin đại chúng và hướng dẫn viên du lịch. Thực tế đã không đáp ứng được lòng mong mỏi. Đánh giá cá nhân thì đây là một Show diễn đặc sắc về hiệu ứng âm thanh, ánh sáng và công nghệ. Ví dụ: trên sân khấu pháo bắn cái đùng thì bạn nghe như sét nổ bên tai; Sân khấu mưa rơi thì bạn cũng hơi bị ướt một tí v.v...
Mọi sự so sánh đều khập khiễng nhưng không phải cái gì trên đời cũng cân bằng. Trên cơ sở đó, show Tinh hoa Bắc bộ nhà mình vẫn gây ấn tượng hơn đối với vợ chồng tôi.

Về đến khách sạn là 21:40, ngày Thứ hai đã trôi qua.


Ngày 3 (21/10)
Sáng
Mặc dù cùng một công ty du lịch nhưng khác với tour năm ngoái, năm nay chúng tôi bắt buộc phải vào một số điểm Shopping. Sáng nay là điểm đầu tiên, đó là một công ty chuyên giới thiệu và bán các sản phẩm từ tre, trúc nhưng lại có cả chảo chống dính. Ở đây vợ chồng tôi mua một cái áo và vài đôi tất được quảng cáo là chống thối chân, tất này sau đó đã được tôi lập tức đưa vào sử dụng và chứng nhận công dụng :-).
Ngoài ra tôi còn mua một bộ đai lưng và cổ, tác dụng chống đau mỏi. Lưng thì chưa nhưng cổ tôi đã thử, sau một lúc gáy nóng rực lên chả biết có tốt không, nhưng có 98 tệ mua cũng được, nhỡ lên Bắc Kinh trời lạnh có thể đeo cho ấm cổ, một công đôi việc.


Chiều
TÔ CHÂU
Ăn trưa xong chúng tôi rời Hàng Châu, đích đến hôm nay là Tô Châu, thành phố lớn thứ ba về diện tích của tỉnh Giang Tô nhưng đứng đầu về kinh tế, nổi tiếng với các sản phẩm tơ lụa.
Thời Xuân Thu nơi đây thuộc nước Ngô (Ngô vương Phù Sai). Kinh Hàng Đại Vận Hà là con sông bán nhân tạo nối Bắc Kinh với Hàng Châu nhưng lại được nhắc đến nhiều hơn tại đây vì sự có mặt của nó xuyên suốt Tô châu, góp phần tạo nên vẻ đẹp nơi này.
Khác với phồn hoa Thượng Hải và lãng mạn Hàng Châu, Tô Châu yên bình và được coi là nơi nghỉ dưỡng của người dân Trung Quốc.
 
Điểm tham quan Hàn Sơn Tự
Hàn Sơn Tự, ngôi Chùa cổ và là biểu tượng của tình huynh đệ sâu đậm giữa 2 người anh em Hàn Sơn và Thập Đắc. Sinh thời Hàn Sơn sau khi có trắc trở ái tình gì đó liên quan tới Thập Đắc thì về ẩn tại chùa này. 
Trong chùa có một tháp chuông, tương truyền Hàn Sơn ở nơi này đánh chuông thì Thập Đắc ở nơi xa có thể nghe thấy được. Du khách muốn vào tháp chuông phải trả 5 tệ và được dặn là chỉ đánh 3 hồi thôi, 4 hồi là xin ở lại chùa để tu đấy.
Anh Hải Khanh ngoài việc đi du lịch thì còn là ông đồ dạy đại học Kiến trúc, vậy nên anh có thói quen và khả năng quan sát rất tốt. Tại đây, anh thấy các góc mái chùa không có hình đao giống như các đình chùa tiêu biểu ở quê hương mình.
Cổng chùa viết 3 chữ Hàn Sơn Tự từ phải sang trái. Chuyện kể rằng, 3 chữ đó nhà chùa đã phải thuê một ông rất kinh về thư pháp (như kiểu Messi trong bóng đá) với giá ngất ngưởng để viết. Song không đủ tiền thanh toán nên ông này viết có 2 chữ Hàn, Sơn rồi bỏ đi, Trụ trì phải viết nốt chữ Tự.
Mặc dù Trung Quốc là khởi nguồn của tục hương khói nhưng Chùa ở đây lại không thắp bất cứ loại hương nào bên trong. Ngoài sân ngay sát cổng chính có một cái lư hương lớn, gần đó là một giá nến cũng lớn. Người muốn thắp hương ra giá nến châm rồi quay về lư hương để khấn vái rồi thả hương vào lư. Tôi quan sát thấy quy trình này được một cô gái thực hiện tận 2 lần?

Điểm tham quan Sư tử Lâm
Sư tử Lâm là điểm dừng chân thứ hai tại Tô Châu, Phương giải nghĩa: Lâm là rừng hoặc vườn, Tử là học trò, Sư là thầy. Có nghĩa đây là khu vườn mà học trò tặng cho thầy.
Tôi thấy tên của nó theo nghĩa đen thì đúng hơn, tức là Khu vườn Sư tử. Vì bên trong vườn có những tảng đá to, hình dạng giống những con sư tử và ngay cổng vào là một tấm biển đề Lion Forest Garden. 
Trong Sư tử Lâm có nhiều đồ vật quý, trong đó có bút tích của Càn Long ghi 2 chữ Chân Thú, tạm hiểu là thú thật, sướng thật.
Phong cảnh trong vườn khá đẹp với đầm sen, liễu rủ, núi đá, hang động, ao hồ và những ngôi nhà cổ. Nơi đây từng được sử dụng để quay cảnh Tây lương nữ quốc trong phim Tây du ký.

Tiêu chuẩn khách sạn của chuyến đi lần này là 3 sao, nhưng so với tiêu chuẩn 4 sao của khu vực Hồ Nam năm ngoái thì nó có phần hơn. Đặc biệt ở Bắc Kinh, ngoài buồng tắm chính trong phòng còn có một bồn tắm lớn ngoài trời, với nước khoáng nóng và vách kính một chiều, nghĩa là trong có thể nhìn ra ngoài ngắm cảnh nhưng ngoài không nhìn vào trong được.
Mai đoàn sẽ đi Bắc Kinh, các chị và vợ tôi tranh thủ xuống sảnh làm mấy kiểu áo dài kẻo nghe nói Bắc Kinh lạnh lắm, không có cơ hội để mặc.

Ngày 4 (22/10)
Sáng
Điểm Shopping Tơ lụa
Nhắc đến Tô Châu không thể không nói đến tơ lụa, thì sáng nay điểm Shopping bắt buộc thứ hai của đoàn là một công ty tơ lụa.
Ở đây có những con tằm sống và chúng tôi được xem quá trình trưởng thành và quy trình nó nhả tơ như thế nào, và người ta quay tơ như thế nào. 
Có rất nhiều sản phẩm làm từ tơ lụa được trưng bày, nhưng chăn có vẻ tiêu biểu, nó được làm từ kén đôi. Kén đôi là một thứ giống như nhiều thứ khác trên đời, thường bị bỏ đi hoặc quên lãng cho đến khi người ta biết đến giá trị của nó. Giá chăn phụ thuộc vào kích thước chăn, Long mua 1 chiếc tính ra tiền Việt đâu như 2 triệu. 
Phục vụ cho việc đi lại của đoàn ở vùng Giang Nam (Thượng Hải, Hàng Châu, Tô Châu) là một xe ô tô to còn tốt, với bác lái xe (Sư phụ) hiền lành và không có mùi. Chuyện về mùi tôi sẽ kể sau. Vị Sư phụ này rất sạch sẽ, hễ dừng xe là lấy đồ ra lau rửa.

Chiều
Tầu cao tốc đệm từ Tô Châu - Bắc Kinh
Chúng tôi ăn trưa một cách tranh thủ tại một nhà hàng ngay phía bên trái lối vào công ty. Và sắp sửa được trải nghiệm chuyến tầu cao tốc đệm từ tốc độ 300km/h đi Bắc Kinh. Sẽ mất khoảng 40 phút để tới nhà ga và sau đó là thời gian làm thủ tục cho chuyến tầu khởi hành lúc 12:40'. 
Chia tay Sư phụ và Phương, đoàn tạm biệt Giang Nam. 3 ngày ở đây đã giúp chúng tôi gặt hái được thêm không ít kiến thức về lịch sử, văn hóa của địa phương và những trải nghiệm du lịch thú vị. Thời tiết Giang Nam những ngày qua cũng rất tuyệt vời, chúng tôi có thể mặc áo khoác mỏng hoặc áo cộc tay tùy thích.
Tầu cao tốc đệm từ có điểm đầu ở Thượng Hải và điểm cuối ở Bắc Kinh. Tô Châu là một trong số các điểm dừng để đón, trả khách dọc đường. Thời gian dừng tại mỗi điểm có lẽ chỉ từ 3 tới 5 phút. Ban đầu khi tầu mới dừng đoàn chúng tôi còn giữ nếp sống người Hà Nội thanh lịch nên theo hàng lối từ tốn bước lên. Phần khác cũng bởi mấy người đi trước đứng lại ở ngay đầu toa để xếp valy. Đến khi chuông réo liên hồi báo hiệu tầu sắp chuyển bánh, HDV Cường lúc này đang khóa đuôi đoàn hét cuống lên, giục những người phía trước nhất thiết phải lao lên kẻo tầu nó chạy mất.
Một trong những người đứng lại xếp valy ở đầu toa gây tắc nghẽn là anh Hải Khanh và anh rất bức xúc, vì lẽ ra anh định mang valy vào trong tầu (điều này được phép vì phía trong có khay chứa hành lý), nhưng chính cậu HDV trông bụi bặm đã hướng dẫn mọi người xếp valy to ở chỗ này :-)
Không kể lúc bắt đầu chuyển động và chuẩn bị dừng tại các Ga, tốc độ của tầu dao động từ 295 đến 305km/h và êm như ru. Quãng đường từ Tô Châu tới Bắc Kinh khoảng 1.200km, 2 bên đường xen lẫn là ruộng vườn, nhà cửa, cây cối... Giống như ở Lào, không thấy có một nghĩa trang nào dọc đường tầu đi. 

Đón đoàn ở Sân ga cũng là Phương, nhưng không phải Phương mà chúng tôi vừa chia tay, cô này là HDV chuyên trách khu vực Bắc Kinh. Thoạt đầu, Phương không tạo thiện cảm vì cô ấy nói năng lưu loát như một cái máy nhưng thiếu sự thân thiện. 
Ngoài trời khoảng 12 độ, khô ráo và mặc dù chúng tôi đã chuẩn bị đón cái rét của Bắc Kinh trong tâm trí, nhưng sự thật bao giờ cũng nhẹ nhàng hơn trí tưởng tượng, nó không lấy gì làm lạnh lắm.

Về đến khách sạn đã hơn 21h, Phương nói, các cô chú anh chị sướng trước khổ sau nghe, mấy ngày đầu ở Giang Nam chưa ăn thua gì đâu, từ mai mới là dã chiến, sẽ phải đi bộ nhiều và phải dậy sớm đấy.
Ngày trước tôi ghét đi du lịch theo tour lắm, tôi cảm thấy nó gò bó, vội vã và mệt mỏi. Bây giờ thì ngược lại, không phải là vì nó đã hết gò bó, vội vã và mệt mỏi nhưng tôi nhìn thấy những lợi ích thu được đằng sau những nỗi vất vả đó. Một là đi được rất nhiều nơi và những nơi ta đến đã được chọn lọc; hai là đến nơi nào thì có người thuyết minh về lịch sử, văn hóa của nơi đó; ba là không phải lo ăn gì ở đâu; bốn là chi phí hầu như chắc chắn sẽ tiết kiệm tối ưu. Tất nhiên chẳng có gì hoàn hảo trên đời và cũng chẳng có gì lạ nếu vẫn có những người không thích đi tour.

Ngày 5 (23/10)
BẮC KINH
Sáng
Điểm tham quan Vạn lý trường thành
Bất đáo Trường thành phi hảo hán, là câu nói nổi tiếng của Mao Trạch Đông, được khắc trên một phiến đá to dựng ngay lối lên của Vạn Lý Trường Thành. Có nghĩa: chưa đến Trường thành thì chưa phải là hảo hán.
Nói đến Hảo hán trong đầu tôi liền xuất hiện hình ảnh các anh hùng Lương Sơn Bạc phong trần, khôi vỹ. Giờ mới biết không hẳn thế. Phương giải nghĩa từ Hảo hán giống như Good men, người đàn ông tốt. Khác với người anh hùng.
Cũng theo lời Phương, tại đây (Vạn lý trường thành), từng có một người "anh hùng" - nhưng không ở Lương Sơn Bạc mà là người Đức - đã cố trèo lên cao quá và lên cơn đau tim không cấp cứu kịp. Câu chuyện nhằm cảnh báo chúng tôi rằng hãy làm Hảo hán, chớ làm Anh hùng.
Vả Bất đáo Trường thành phi hảo hán bất quá chỉ là câu hô hào của ông Mao mà thôi, tôi chả thấy có gì liên quan giữa việc lên Trường thành và trở thành Hảo hán. Nhưng mà Trường thành hùng vĩ và say đắm lòng người là có thật. Từ dưới nhìn lên, hay từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy thành thành nối tiếp như không dứt, núi non trùng điệp tít chân trời. Thật chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà hú lên một tiếng dài hùng tráng.
Những chuyện Phương kể về Vạn lý trường thành, tôi không tra lại Google để kiểm chứng. Đôi khi đúng sai về lịch sử cũng chẳng cần thiết vì tôi quá tuổi đi thi rồi. Theo đó, Trường Thành có từ thời nhà Tần, nhưng không phải hoàn toàn do Tần Thủy Hoàng xây dựng nên như tôi biết trước đây, mà là chắp nối những cái thành đã có từ trước của nhiều nước để trở nên một Vạn lý trường thành của nước Tần thống nhất. Thành đã được tôn tạo và mở rộng hai lần, lần thứ nhất tôi quên mất rồi còn lần thứ hai là vào đời nhà Minh. Thành dài hơn 6000km, nhiều đoạn đắp bằng thây người. 
Trên thành cách một đoạn lại có một cái chòi, khi phát hiện địch thì lính canh đốt lửa trên chòi, báo động cho quân đội. Tôi đứng trên tường thành, hình dung dưới kia vó ngựa Hung Nô trùng trùng lao lên, cờ súy rợp trời, tiếng hô Sát (giống như xung phong của mình) dậy đất mà cảm thán đến gai cả sống lưng.  
Vợ chồng tôi từ dưới trèo lên tính ra được 2 cái chòi rưỡi thì quay xuống, phần vì thời gian không cho phép, phần vì nhớ lời Phương "làm hảo hán thôi đừng làm anh hùng"... (Xem tiếp)

Facebook Comments ()